cọm già

cọm già

Ông hàng xóm là một cọm già khó tính.

Định nghĩa
  1. Tính từ:
    • Già yếu, lụ khụ, không còn nhanh nhẹn: "cọm già" miêu tả trạng thái của một người đã quá già, sức khỏe suy yếu, đi đứng chậm chạp, thường mang sắc thái thông tục, đôi khi hơi thô tục hoặc dùng để trêu đùa.
    • Lẩm cẩm, hay quên: Trong một số ngữ cảnh, "cọm già" còn ám chỉ tính cách lẫn, khó tính của người già.
dụ sử dụng
  • (Ông cụ ấy đã già yếu, không còn nhanh nhẹn nữa.)
  • ( ấy đã lẩm cẩm, khó giao tiếp.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • "Cọm già" thường được dùng trong văn nói thông tục, mang tính miệt thị hoặc hài hước, không phù hợp trong văn viết trang trọng.
    • Cái ông cọm già ấy suốt ngày ngồi lê đôi mách. (Ông già lụ khụ đó thường xuyên ngồi tán gẫu chuyện vô bổ.)
Biến thể từ gần giống
  • Già cọm (tính từ): dạng đảo ngữ, cùng nghĩa với "cọm già".
    • ấy già cọm rồi còn ham vui. ( ấy đã già yếu nhưng vẫn thích thú vui chơi.)
  • Già lụ khụ (tính từ): già yếu, đi lại khó khăn, gần nghĩa với "cọm già".
    • Cụ già lụ khụ chống gậy đi từng bước. (Cụ già yếu chống gậy đi chậm chạp.)
Từ đồng nghĩa
  • Già yếu: chỉ trạng thái sức khỏe suy giảm do tuổi tác.
  • Lụ khụ: yếu ớt, run rẩy khi di chuyển.
  • Lẩm cẩm: hay quên, lẫn (thường dùng cho người già).
Thành ngữ liên quan
  • Già cọm như củ tỏi: thành ngữ so sánh, chỉ người già yếu, teo tóp, nhăn nheo.
    • Ông ấy già cọm như củ tỏi, chẳng làm nổi việc . (Ông ấy già yếu, không còn khả năng lao động.)